Tâm đắc Tâm

Cuộc sống đôi khi không giống như ta mong đợi, nhưng cái cách mà ta đối diện với khó khăn mới thể hiện con người thật của ta. Còn khi thuận lợi, hạnh phúc, dù ta có tỏ ra mạnh mẽ hay lịch thiệp thì đó cũng chỉ là: "hoàn cảnh đưa đẩy" mà thôi.
---By myself---

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

Chúng ta đang sống trong thời đại nào?

“Chúng ta đang sống trong một thế giới phụ thuộc lẫn nhau. Các tổ chức ngày càng gọn nhẹ và thiết lập những liên minh chiến lược bất cứ lúc nào có thể. Ngày càng có nhiều nhà tư vấn tự do nhận thấy mình phải liên kết với nhau để đạt được mục tiêu. Và càng ngày, những kịch bản/ tình huống một mất một còn, bên được bên thua. Những mối quan hệ đôi bên cùng có lợi đã trở nên thiết yếu trong một thế giới “nối mạng”. Trong một thương trường siêu-kết-nối, sự hợp tác đã giành chỗ của sự cạnh tranh”.
Những câu trên như là minh chứng của một cuộc cách mạng về cách thức làm việc và giao tiếp của xã hội hiện tại. Từng câu nói, từng chữ đã được minh chứng bằng hiện thực cuộc sống.
Chúng ta đã thấy được cách “liên minh” trong thực tế như thế nào? Đó có thể là sự liên minh công khai để cùng hợp tác các vấn đề trong công việc, cuộc sống… Nhưng đó cũng có thể là sự liên minh ngầm mà không phải ai cũng thấy được. Trong phạm vi bài viết này, mình chỉ xin phép lấy ví dụ về Nhân sự.
Ta có thể thấy sự liên kết giữa nhà trường và doanh nghiệp đang ngày càng chặt chẽ hơn để đảm bảo đầu ra cho sinh viên. Sự liên kết giữa các hội nhân sự ngành để đưa ra các thỏa ước, thỏa thuận về tuyển dụng hoặc có thể là các cảnh báo về ứng viên như anh Hùng Cường đã nói. Đọc những dòng trên "never alone", tôi chợt nhớ đến bài blog: Thỏa thuận giữa các nhà tuyển dụng - Steve Jobs cười khi nhân viên Google bị sa thải.


Ngày nay cũng không khó để thấy nhà tuyển dụng lại bắt tay với các nhà tư vấn tự do, những người tự tổ chức dạy kỹ năng mềm và kiến thức chuyên môn và ngược lại, những nhà tư vấn đó cũng liên kết với những cán bộ tuyển dụng để tạo ra mối quan hệ khăng khít hai bên đều có lợi.
Nhìn chung trong thời đại ngày nay, đoàn kết là sống, chia rẽ là chết. Sự thật ngay trong công việc hàng ngày của chúng ta. Nếu chúng ta tự tách mình ra khỏi tập thể thì cũng sẽ ngay lập tức bị cách ly.
Xin chốt lại bằng một câu khác trong cuốn “never eat alone”: “Làm gì có khái niệm con người độc lập. Chúng ta chịu ảnh hưởng của hàng ngàn người khác. Bất cứ ai đã từng làm một điều tốt cho ta, nói với ta một lời an ủi, cũng là có ảnh hưởng đến tính cách, suy nghĩ, và thành công của chúng ta”.
--- Trích Mission 11: Cách ứng xử thiện cảm đầu xuôi đuôi lọt ---


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét